“Tứ Giải Thoát Môn” là bốn pháp môn giúp chúng sinh tìm được tự do và giải thoát trong Phật giáo, bao gồm:
- Thân không: Nhận thức về sự không thực thể của cơ thể, nhìn nhận cơ thể không phải là ngã, không phải là ta, không phải là mình.
- Tâm không: Hiểu rằng tâm thức cũng không có thực thể không định, không phải là “tôi”.
- Vô ngã xứ: Thực hiện nhận biết sự vô ngã trong mọi hiện tượng, loại bỏ ý niệm về một “cái tôi” thường hằng.
- Vô nguyện xứ: Cuối cùng là đạt được trạng thái vô nguyện, không cầu xin, không mong cầu, trở về với sự bình đẳng tự nhiên.
Câu thơ, “Coi thường mọi cảnh trước thiên nhiên, buông bỏ trần lao dứt các duyên, Không trọng sắc tâm luôn tự tại, Xa lìa tam độc xứ vô biên” thể hiện được tinh thần của việc tu tập theo “Tứ Giải Thoát Môn”. Việc không bám víu vào những thứ ngoại tại, không cho rằng chúng là thực thể, giúp ta có một trái tim không bị xao lãng, định tâm và tự do.
Để ta kể con nghe một điển tích: Ngày xưa có một vị Sư rất chánh niệm. Một hôm, đang trong khi đang thiền định sâu, một vị cung nữ đã đến và, với ý định xao lãng ông, bắt đầu múa hát. Nhưng với sự tu tập chánh niệm và thường trú trong “Tứ Giải Thoát Môn”, vị Sư không hề bị dao động; ông tiếp tục thiền định một cách tự tại và không bị lôi cuốn bởi bất kỳ sắc tình hay dục vọng.
Con hãy học theo bậc hiền triết ấy, luôn sống chánh niệm, bỏ qua mọi cảnh giới trước mắt để không bị ràng buộc bởi chúng, từ bỏ mọi trần lao và các mối duyên phức tạp của đời sống. Giữ tâm không chấp thủ, không ưa thích màu sắc, hình thức, danh vọng hay lợi ích cá nhân. Xa lìa lòng tham, sân, si – ba độc mà nguyên nhân của mọi khổ đau – con sẽ tìm thấy sự giải thoát và bước vào cõi vô biên của giác ngộ.
Con hãy giữ vững niềm tin và không ngừng nỗ lực trên con đường giải thoát mà con đã chọn.
ChuaPhuocQuang.com