Xanh mướt trầu bà, sức sống tràn
Thích nghi mọi chốn, chẳng ngại gian nan
Trong bình ngoài vườn, đều khoe sắc
Tự tại an yên, lòng chẳng vướng mắc.
Học cách sống như trầu bà xanh
Thích nghi mọi ngóc ngách cuộc hành trình
Bớt gian nan giữa muôn trùng sóng
Là chính mình, vượt giá trị hư không.
Trầu bà đâu phải loài sang quý
Chẳng phải kiểng hiếm ai tìm chi
Vì chẳng ăn dùng, chẳng ai màng
Nên sống thầm lặng, chẳng cầu danh vang.
Vậy sống đừng khiến ai chú ý
Hài lòng với thực tại, chính mình quý
Hạnh phúc ở thế giới lặng thinh
Người ta nghĩ sao, mặc kệ, an bình.
Đó chính là giáo pháp Như thị
Nhận ra Bất nhị pháp môn diệu kỳ
Làm nên diệu kế sinh tồn
Trở thành cái khôn của kẻ khờ khôn.
Dây trầu muôn sắc muôn loài khoe
Trang điểm sân vườn thêm xinh tươi
Tạo thành cảnh trí thật dễ thương
Ánh nhìn trong gương dịu dàng hơn.
Đừng sống đời oan trái muộn phiền
Thôi mộng tưởng trên mây xa xôi
Bớt tham ái sắc tài phù du
Nên đổi thay như trầu bà, an vui.
Chuộng điều dễ dàng, nhẹ nhàng thôi
Giúp bạn hành trang cuộc sống vui
Đừng quá cao ước vọng xa xôi
Để thành ác mộng triền miên, chơi vơi.
Dây trầu tĩnh lặng, bài học đời
Hãy nhoẻn miệng mỉm cười an nhiên
Giữa đất trời xanh biếc bao la
Tìm bình yên giữa cuộc đời, thảnh thơi.