MÌNH TU THEO PHẬT NHƯNG MÌNH KHÔNG TIN PHẬT

Trong từng giờ trôi qua, chúng ta đang lặng lẽ, âm thầm, kín đáo siêu độ cho chính mình. Có nghĩa là cuối đời mình sẽ đi về đâu là do bây giờ mình tự hộ niệm, tự trợ niệm cho mình ngay từ lúc này. Và cũng chính mình đang cầu an cho mình. Mình có an hay không là do mình.


Phật Ở Vị Trí Số Mấy?

Tôi nói một tỷ lần mà bà con quên sạch! Ai mở miệng ra cũng nói mình thờ Phật, kính Phật, chứ tôi hỏi thật nhỏ vô tai: “Phật ở vị trí số mấy trong lòng mình?”. Cao nhất thì cũng là số 3. Vợ chồng, con cái, gia đình, tài sản, công việc là phải số một, mấy cái đó nó chiếm hết. Dẹp cái đó xong mới tới Phật, khổ vậy đó!

Cho nên, mình nói mình tu Phật chứ mình đâu có tin Phật. Chứ nếu mà mình có lòng tin Phật thật sự thì ngay từ bây giờ mình cứ nhớ hoài cái này:

Những gì ta nói, làm và tư duy bây giờ là nó đang mở đường cho chốn về tương lai.

Và tôi nói, cầu siêu độ là sao? Cầu an là sao? Ngay từ bây giờ, mình nói mình tin Phật chứ mình đâu có tin bao nhiêu?!


Đời Sống Tinh Thần Hay Vật Chất Quan Trọng Hơn?

Tôi hỏi cái này (tôi biết trước câu trả lời luôn). Tôi hỏi: “Quý vị có coi nặng đời sống tinh thần không?”, chắc chắn sẽ trả lời: “Có! Có! Có coi nặng”. No! Tôi biết quý vị nói dóc!

Là bởi vì bằng chứng là các vị ăn uống rất là cẩn thận: ăn cái này là Cholesterol, cái này là đường, cái này là cao máu, ăn cái này là sỏi thận… Cái gì mà lo cho cái cục nợ mấy chục ký này thì rất kỹ, khám bệnh định kỳ, tùm lum hết!

Vậy có bao giờ mà quý vị nghe pháp, xem pháp, nghe kinh, học đạo, tiếp xúc giao tế với bạn bè mà quý vị có chịu khó cẩn thận không? No! Không có! Tin tôi đi! Ẩu lắm! Cứ ông thầy bà nào mà nói nó suông suông cái là rồi đi theo. Xin lỗi, một khi nó đã khoái rồi thì (thầy đó) đánh rắm nghe nó cũng hay nữa! Đánh rắm nó cũng thâu băng về nó nghe nữa! Độ thông minh của mình nó đáng nể cỡ nào?!

Mình coi thường tinh thần lắm! Mà nói gì thì nói mình vẫn coi nặng vật chất. Trong khi đó người có một chút duyên đạo họ sẽ thấy cái này: Không thể nào coi thường tinhần được.

Tôi tận mắt thấy có những người nghèo về vật chất mà tinh thần họ ok, cực kỳ an lạc. Có những người vật chất cực giàu mà đời sống tinh thần họ có vấn đề, đời sống tình cảm của họ có vấn đề là ta nói nó như con mắm vậy! Tôi gặp rồi! Tôi gặp ngay mặt tôi nè!

Nó nghèo xác xơ như cái cùi bắp trong đống rác vậy nhưng mà nó có đời sống tinh thần ngon lành là nó sướng như tiên, tôi thấy rồi, an lạc lắm luôn! Tôi chỉ nói he hé địa chỉ thôi, ngày xưa tôi ở quận 8 tôi có biết có anh đó ảnh đạp xích lô (cách đây 45 năm rồi), lúc đó ảnh chắc cũng tầm 30. Ảnh đạp xích lô thôi mà ảnh ngoan đạo, gặp sư là nhào vô chở không (không lấy tiền). Chùa Giác Quang một năm có bao nhiêu kỳ đầu đà, sám hối là ảnh lết về. Đạp xích lô mà vắng khách là móc cuốn kinh ra coi, để đầu đà về là ảnh mê cái luận đạo lắm! Mà chùa một năm có một hai kỳ đánh lư đồng là ảnh dẹp xích lô, ảnh vô đánh suốt cái thời gian đó, đánh từ sáng tới chiều, chỉ cần một ca trà đá, mà cái miệng lúc nào cũng vui vẻ nói toàn là đạo không! Ngộ lắm! Cái anh đó mà giờ đè ra cạo đầu, đắp cái y vô là thành thầy chùa toàn tập, trăm phần trăm, mà hiếm cái người nào được như vậy lắm!

Nghèo mà đời sống tinh thần, tâm linh ok là nó sướng, mà nó giàu bằng trời mà đời sống tinh thần của nó nghèo nàn rồi là chỉ có đọa đày thôi! Nói ra thì ai cũng biết nhưng mà không ai tin hết! Đời sống tinh thần nó quan trọng lắm luôn!


“Cầu An”, “Cầu Siêu” Thực Sự Là Gì?

Thì nếu mà mình sống lành là mình đang cầu an, chỉ vậy thôi!

Còn cầu siêu là sao? Khi mà anh cầu an giỏi thì đương nhiên cái cầu an nó thành ra cầu siêu. Khi mà anh sống lành là anh sẽ được an, đó gọi là cầu an. Mà khi anh sống lành, cái lành đó được lặp đi lặp lại nhiều lần, thì tới hồi mà anh ngáp ngáp cuối đời, thì cái cầu an thường ngày này nè lúc đó nó thành là cầu siêu, chỉ vậy thôi!


Lời Cuối: Tin Phật Hay Tin… Gì Đâu?

Tôi nhắc lại lần nữa! Miệng nói thờ Phật chứ Phật toàn là số 3 số 4 không à! Thậm chí số 10 nữa, cho nên mình không có tin lời Phật. Mình đi thờ toàn là ba cái gì đâu không.

Tới lúc đụng chuyện, teo quá mới chạy vô chùa, lúc đó nó muộn rồi! Trong lòng không có Phật thì mình niệm là niệm cái gì?

Trong khi cái người có học giáo lý, họ niệm Phật hay lắm! Họ niệm tới đâu nó thấm tới đó. Còn cái thứ mà nó dốt rồi, niệm Phật cũng không xong nữa, biết gì đâu mà niệm? Mình niệm Phật mà mình không biết gì về Phật hết thì niệm là niệm cái gì?

Mà nói ra thì giận, đòi chém mình!

Chủ giảng: Sư Giác Nguyên.