LỠ TAY – HÓA DUYÊN TỈNH THỨC

Cuộc sống luôn đầy những lúc ‘lỡ làng’ – lỡ tay, lỡ lời, lỡ duyên. Thay vì dằn vặt hay nuối tiếc, Phật pháp dạy ta cách biến mỗi lần ‘lỡ’ thành một tiếng chuông tỉnh thức. Bài kệ này là một cẩm nang dịu dàng cho những khoảnh khắc ấy.


🍂 Khi lỡ chạm vào duyên nghiệp cũ…

Lỡ tay chỉ chạm vào duyên nghiệp cũ,
Chớ vội buồn — thở một hơi cho sâu.
Thấy tâm động: biết tâm đang muốn nắm,
Buông cái “được, mất” — bụi lắng, hồ trong.

❤️ Khi lỡ yêu, lỡ vương vấn…

Con tim rớt là ái-thủ-hữu rơi,
Không ai đánh, chỉ chính mình ôm chặt.
Nhìn thẳng ái: cảm thọ sinh rồi diệt,
Thấy vô ngã — tình bớt hóa bòng bong.

🍵 Khi lỡ làm vỡ điều trân quý…

Chén trà vỡ, hương xưa thôi níu lại,
Vô thường dạy: biết đủ với hiện tiền.
Uống ngụm chánh niệm — trà nào cũng ngọt,
Có mặt trọn vẹn, tiếc nuối tự yên.

🗣️ Khi lỡ lời…

Lỡ lời một tiếng, tên đã rời dây,
Khẩu nghiệp bén — khó thu hồi giữa gió.
Giữ chánh ngữ: nói đúng, nói đủ, nói dịu,
Im lặng đúng thời — là thương nhau nhất.

🗿 Khi lỡ bị khen chê, thị phi…

Sợ bia miệng? Hãy đứng như tảng đá,
Khen chê qua — tâm vẫn sáng mà đi.
Không đuổi bóng, chẳng dính lời thế tục,
Nắm tay chánh pháp — bước thật, thở nghiêm.

🌅 Khi lỡ một cuộc duyên…

Lỡ duyên rồi, đừng cố kéo nắng chiều,
Giữ khí phách: chào nhau bằng chánh niệm.
Ai đủ duyên, sẽ gặp nhau nơi thiện,
Chia tay trong lành — cũng là một hạnh.

🙏 Khi lỡ phạm sai lầm…

Lỡ phá vỡ, thì sám hối làm mới,
Không chạy tội — nhận lỗi để trưởng thành.
Tứ chánh cần: dứt ác, khởi thiện, hộ thiện,
Mỗi ngày tinh tấn — mình thành nơi mình.

☸️ Và đừng bao giờ lỡ mất gốc rễ…

Đừng lỡ mất niềm tin nơi Tam Bảo,
Đường xưa quê cũ: hơi thở vào ra.
Quán thân, thọ, tâm, pháp — đều đang hiện,
Thấy nhân quả rõ ràng — bước nhẹ nhàng.


“Lỡ tay” hóa tiếng chuông giờ tỉnh thức,
Để “đủ duyên” thắp sáng cõi lòng ta.
Thương được chính mình — thương người trọn vẹn,
Đi thẳng chân trời mới — nhẹ như mây.