“Ta không phải là đám mây trôi qua, ta là bầu trời xanh đang ôm trọn lấy chúng. Về được với tâm bất động ấy, chính là về tới Nhà.”
1. Cuộc truy tìm “Cái Tôi” qua lăng kính Ngũ Uẩn 🔍 Bạn đã bóc tách từng lớp vỏ mà chúng ta thường lầm tưởng là “Chính mình”: Thân xác (Sắc): Như chiếc áo mượn tạm của tứ đại. Khi cũ rách phải trả về cho cát bụi. Nếu thân là “Tôi”, sao ta không ra lệnh được cho nó đừng già, đừng bệnh? Cảm thọ & Suy nghĩ (Thọ, Tưởng, Hành): Như những người khách trọ tạm thời. Sáng vui, chiều buồn, tối giận. Nếu “Tôi” là cơn giận, vậy khi cơn giận tan đi, “Tôi” cũng biến mất sao? Vô Ngã (Anatt a ˉ ): Không phải là không có gì, mà là sự nhận diện rằng không có một cái tôi “cố định và bất biến”. Tất cả chỉ là sự tụ hội của nhân duyên. 2. Sự hiện diện của “Người Quan Sát” 🔭 Giữa dòng đời biến dịch, bạn đã chỉ ra một điểm tựa tuyệt vời: Cái Biết (Vijjan a ˉ ). Bản lai diện mục: Cái nhìn thầm lặng chứng kiến nỗi buồn sinh ra, trú lại và biến mất. Phật tánh hiện tiền: Khi bạn biết mình đang buồn, cái “Biết” đó không buồn. Khi bạn biết mình đang loạn, cái “Biết” đó đang bình an. Người chủ nhà: Trong khi cảm xúc và ý nghĩ đến rồi đi như gió thoảng, cái Biết trong sáng vẫn luôn hiện diện như mặt gương soi chiếu vạn vật mà không bị vạn vật làm ô nhiễm. 3. Sống với “Hữu Dư Niết Bàn” 🌊 Đây là trạng thái tự tại ngay giữa lòng đời: Không diệt trừ, chỉ quan sát: Không cần xua đuổi nỗi buồn, chỉ cần “uống trà” cùng nó với tâm thế của một người quan sát tỉnh táo. Tịch nhiên giữa biến động: Tâm như mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu đủ khen – chê, vinh – nhục nhưng không bị sóng lòng cuốn đi. Trở về Nhà: Mỗi hơi thở chánh niệm là một nhịp cầu đưa ta rời khỏi những vọng tưởng để trở về an trú nơi tâm bất động.BÀI THỰC HÀNH TỰ TÂM
Khi một ý niệm khởi lên, hãy nhẹ nhàng hỏi: “Ai đang biết ý niệm này đang khởi?”
Cái Biết ấy chính là đường về Nhà.