🍂 A-LA-HÁN TRONG NHÀ
mà lại gặp quả báo xấu.”
– Cao tăng Thái Lan Somdej Phra Buddhacarya Toh Phromarangsi (1788–1872)
A-la-hán là bậc Thánh đã đạt đến sự giải thoát tối thượng. Tâm của các Ngài hoàn toàn thanh tịnh, không còn phiền não, tham, sân, si. Các Ngài là ruộng phước của thế gian. Nếu ai có duyên cúng dường đến các Ngài, sẽ tích lũy được công đức rất lớn. Vì vậy, người đời thường mong mỏi được gặp các bậc A-la-hán để có cơ hội cúng dường, gieo trồng phước báu.
Tuy nhiên, ít ai nhìn lại trong chính gia đình mình để thấy rằng: Cha mẹ chính là những vị A-la-hán trong nhà.
Trút bỏ ảo tưởng – Quay về với cội nguồn phước đức
Nhiều người không ngại vượt núi băng rừng để tìm gặp các bậc Thánh với hy vọng nương tựa vào các Ngài để được an lạc, nhưng lại không nhận ra rằng những người gần gũi nhất với mình lại bị lãng quên. Thật ra, tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái cũng thanh tịnh và từ bi như tâm của một vị A-la-hán: Họ hy sinh vô điều kiện, không mong cầu đền đáp.
| Tâm Hạnh Của Bậc Thánh A-La-Hán | Tâm Hạnh Của Cha Mẹ Với Con Cái |
|---|---|
| Bất động và xả ly: Không còn dính mắc phiền não thế gian, là ruộng phước vô lượng nhờ sự thanh tịnh tuyệt đối. | Vô điều kiện và bao dung: Sẵn sàng nhẫn nhịn, nuốt nước mắt vào lòng, chấp nhận gánh chịu mọi khổ đau, thậm chí hy sinh cả mạng sống vì con. |
Tình yêu thương vô hạn qua năm tháng
Từ khi còn trong bụng mẹ, cha mẹ đã chăm sóc ta từng chút một. Mười tháng mang thai trải qua bao khó nhọc nhưng không một lời oán than, ngược lại họ còn đầy ắp niềm vui và hy vọng. Dù khi sinh ra con có khuyết tật, điếc, hay mù, họ vẫn yêu thương con sâu sắc. Trong lòng họ luôn nghĩ: “Đây là bảo bối của ta, là máu thịt của ta!” Vì vậy, họ không bao giờ chán ghét con, tình yêu thương chỉ ngày càng lớn dần theo năm tháng.
Khi chúng ta còn nhỏ chưa hiểu chuyện, từng đánh đập, cắn, thậm chí mắng chửi cha mẹ, nhưng họ chưa từng trách móc. Ngược lại, họ càng thương con hơn! Đến khi trưởng thành, đôi khi ta vẫn vô tình hay cố ý làm tổn thương đấng sinh thành. Thay vì oán trách, họ lại chọn giữ im lặng, nhẫn nhịn và gánh chịu phần thiệt thòi về mình chỉ vì lo sợ con cái sẽ tạo nên nghiệp xấu.